Ngày em đến
trời đổ cơn giông
báo trước điều chẳng lành
anh ngu ngơ đón nhận
không phán xét.
Những ngọt ngào
chưa một lần trao hết.
Bản nhạc tình yêu
viết bởi những nốt trầm.
Anh một mình
nhìn về phía cơn giông
ước một điều...
...dễ mất.
Một ngày bình yên
khi anh còn chìm trong câu hát
em ra đi
không từ biệt
anh lại một mình
đi về phía cơn giông...
..::08/07::..
Saturday, September 15, 2007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment